Thứ sáu, ngày 13 tháng một năm 2012

face the music

Em không nhớ tôi nhiều....
ờ, đáng ra phải biết ngay từ đầu, cứ kì vọng làm chi.
Ngốc thật...em dễ tìm niềm vui ở ngoài mà...tôi nghĩ sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị em quên thôi.
Em cũng như những người tôi đã từng hết lòng...cho họ tất cả, để rồi khi không gặp họ lại sẵn sàng quên tôi đi.
Tôi vốn đâu có ý nghĩa gì nhỉ...
Tôi vốn vô nghĩa mà...
Chẳng qua chỉ là cố gắng đơn thuần...chứ thực ra không có gì nổi bật...
Tôi quá tầm thường...
quá tầm thường...
Tôi đã nghĩ là em khác. Em khác họ.
Có lẽ em cũng giống họ thôi...
Khốn thật...
Ít ra em vẫn cười....

Thứ hai, ngày 09 tháng một năm 2012

Gomen ne...

Em thật đẹp...
Thật đấy...với tôi em thật đẹp...
Tôi đáng lẽ không nên bước vào đời em mới phải...
Tôi khiến em thay đổi nhiều quá...
Khiến em khác xưa nhiều quá...
Tôi làm cuộc đời em rối tung lên...
Tôi xin lỗi...
Tự nhiên lại càng cảm thấy quyết định chia tay em là đúng...không chỉ cân bằng lại tôi mà còn giải phóng cho em...
Em rất tuyệt em biết không...
Tôi yêu em rất nhiều...

Thứ năm, ngày 05 tháng một năm 2012

Toki

Em ngốc lắm...không nhận ra tôi không nói yêu em sau khi chúc đi ngủ như thường lệ.
Là em ngốc hay tôi ngốc. Là em có cần tình yêu của tôi nữa không ?
Tôi chỉ muốn biết nếu có cơ hội để làm tôi không đau vì 1 chuyện gì đó em đã sai lầm làm thì em có nắm lấy không thôi ? Và em có thực sự biết tôi muốn nói đến chuyện gì không chứ. Tôi thì nghĩ là em biết. Không, tôi tin là em biết.
Em chỉ là không muốn sống trong cảm giác hối hận và dằn vặt. Nói tôi ác cũng đc, tôi nhẫn tâm cũng đc...nhưng nếu em chưa biết cái giá của sự hối tiếc thì em sẽ chưa biết thế nào là quan tâm thật sự, để tránh không làm người mình yêu quý tổn thương nữa.
Nói tôi vô tâm cũng đc, vì trc đây em đã có những lúc sống trong sự tiếc nuối, nhỉ, nên tôi nghĩ sự đáng sợ của cảm giác ấy em hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng giá trị thật sự của nó, tôi nghĩ em chưa dám đối diện nó.
Tôi nghĩ mình không đủ sức để dạy em đến cùng rồi.
Tôi muốn em biết là em có thể sống trong 1 thế giới đầy màu hồng, nhưng những cảm xúc tiêu cực nếu đối diện với nó sẽ khiến em mạnh mẽ hơn, sẽ khiến em yêu quý mọi thứ xung quanh hơn.
Em biết nhiều nhưng chưa hiểu nhiều.
Em còn nhỏ lắm.
Và tôi yêu em như vậy...
Nhưng khi em không thành thật với bản thân mình thì tôi không nghĩ em có thể thành thật với người khác, kể cả tôi. Tôi không thể yêu một người không thể chân thành với chính bản thân mình...
Tôi yêu em nhiều lắm, nhưng...
tôi bị đau quá nhiều rồi...
có lẽ tạm thời tôi cần thời gian nghỉ ngơi, có lẽ tôi cần thời gian để hồi phục
có lẽ em cần thời gian để học cách chân thật với bản thân...
Tôi nghĩ đến đây là được rồi...
Tôi đã yêu em hết lòng...
Cám ơn em nhiều lắm...
Tôi yêu em thật nhiều...

Thứ ba, ngày 03 tháng một năm 2012

Sunao

Có những điều sau đây mình nghĩ là mình cần chân thật với bản thân:
-Mình thường hay nghĩ đến chia tay với em, vì nhiều lúc mình thật sự thấy mệt và không còn lối đi.
-Mình sợ khi chia tay rồi em sẽ quen người khác 1 cách vồ vã.
-Mình hoài nghi em không chỉ có mình mình.
-Mình biết em yêu mình, nhưng có lẽ em yêu mình vì trước tới giờ chưa có ai yêu em đến vậy, tốt với em đến vậy. Mình không nghĩ em có can đảm để buông mình ra vì sợ mất mình, nhưng cũng không thèm giữ mình trừ phi mình muốn bỏ đi.
-Mình không tốt khi hoài nghi em. Em cũng không tốt.
-Mình thật sự nghĩ không thể tiếp tục.
-Nếu em cứ tiếp tục trốn tránh con người thật của bản thân em thì mình không nghĩ chuyện có thể giải quyết được.
-Mình cần một mối quan hệ làm mình thấy an toàn, thấy dễ thở và tin tưởng.
-Mình thấy mệt mỏi.
-Mình không đủ can đảm để dứt em ra.
-Mình không đủ sức để tiếp tục.
-Mình hiện tại cần biết em làm gì, lúc nào, ở đâu, với ai, tất cả chỉ để thoả mãn 2 chữ "an tâm".
-Mình thật không tốt khi quá chân thành. Em thật không tốt khi không dám chân thật.
-Mình ước mọi chuyện dễ thở như ban đầu.
-Mình đã thấy an toàn trong quá khứ, nhưng không thoả mãn khi bị thiếu quan tâm. Giờ thì quan tâm đủ nhưng lại cảm thấy không an toàn.
-Mình nhiều khi không dám nghĩ lại chuyện kia. Không dám nhìn nhận nó.
-Mình không muốn ở trong 1 mối quan hệ mà cứ phải nghi ngờ suốt, cứ phải tìm coi người kia giấu gì mình suốt.
-Mình cảm thấy mệt quá.
-Mình không biết phải làm thế nào.
-Mình nên dừng chăng ?
-Mình chưa từng yêu ai nhiều như yêu em.
-Tình yêu mà không có lòng tin thì như xác không hồn.
-Mình muốn biết em có cảm thấy điều mình đang cảm thấy không.
-Mọi chuyện sẽ ổn chứ ?

Nagareboshi

Cũng không hiểu sao cứ phải vậy hoài...
Không hiểu sao cứ lo hoài...
Làm sao nói cho em hiểu đây...làm sao để em cảm nhận được lòng mình đây...
Làm sao nói cho em hiểu là mình thật sự vẫn cứ bị ám ảnh bởi chuyện đó, bởi suy nghĩ sợ không còn được em yêu nữa...
Làm sao để em hiểu được lòng mình...
Làm sao...
Làm sao để tốt hơn trong mắt em...làm sao để em thấy mình là không thay thế đc...
Làm sao...
Làm sao để giữ em cho mình mình thôi...Làm sao để em chỉ chịu ở bên mình mình thôi...
Cảm giác như đứa con nít...khi bất an thì cứ bám chặt lấy con gấu bông hay ba mẹ đến khi nào thấy hết sợ thì mới thả ra...
Mình hiện tại là 1 đứa con nít đang sợ...
Cứ trách sao mình sợ hoài...sao không làm mình đừng sợ nữa...
Sao dạo này thấy em cứ như có lúc hững hờ với mình...giống như có lúc mệt mỏi...
Muốn kéo em lại...muốn bảo em đừng trốn chạy nữa mà...em càng trốn chạy thì làm sao mình hiểu em được...vừa chạy theo em vừa muốn hiểu em...nhiều khi thấy mệt...
Bảo em ở lại đây với mình thôi...bảo em cứ an tâm nói ra hết cho mình...
Em đừng trốn chạy nữa mà...đừng trốn chạy suy nghĩ của bản thân nữa...đừng trốn chạy tôi nữa...
Tôi phải làm sao để em có thể nói cho tôi nghe...vì tôi không nghĩ mình có thể tiếp tục đoán mà biết như vậy nữa rồi...
Khi tôi nghi ngờ hãy nói thật lòng của em để tôi bình tâm...
Thật sự là trước giờ khi tôi bất an hay lo lắng chỉ cần em nói thật tâm mình ra tôi đều có thể bình tĩnh lại được mà...dù tốt hay xấu gì cũng vậy...
Thật sự tôi thấy rất vui khi được biết em nghĩ gì mà...
Xin hãy cho tôi biết suy nghĩ của em, thật đấy....
Em thì cứ luôn muốn người khác tin tưởng...nhưng lại đánh thức lòng nghi ngờ của tôi.
Tôi thì muốn được nói chuyện để hiểu em hơn...nhưng cũng không biết chỉ sao cho em hiểu để nói ra điều em nghĩ...
Thật sự phải làm thế nào để giải quyết được mâu thuẫn này đây...
.......
Tôi không thể để những chuyện này làm tôi không gần em được...
Tôi phải tìm cách giải quyết chúng...cùng em...
Vì tôi yêu em hơn bất cứ ai tôi từng yêu...
Tôi yêu em thật nhiều...thật lòng...

Thứ hai, ngày 26 tháng mười hai năm 2011

Facts

-I still can't forget that time. Every now and then when I suddenly remember it, it still haunts me. To be honest, it still haunts me when I'm awake, when I'm with you. It haunts me and makes me a terrible person. I wonder why such horrifying memory exists ? Or perhaps, how can I defeat it and be stronger, for us. I feel so weak.

-I forgave you. Yet, I just can't forget. Trust me, it requires more effort than I've ever thought.

-I want to be alone for a few days, talk to my best friends, see if I can do anything about our situations. But in the end, I guess it's only me to blame on. I miss you a lot.

-I wish I just could drop that memory in the bottom of the ocean. But then, I'd rather kill it with my own bravery. IF I had such bravery.

-I wonder if I really love you or just love the feeling of having you. For the last month, I've felt like the 2nd.

-I am jealousy, selfish and a worry-wart. I am no good, ain't I ?

-I hope we can be honest, to ourselves, to each other.

-I hope I can see you with my own heart, not with just my own eyes. "Seeing is deceiving, dreaming is believing, it's ok not to be ok". Isn't that what I've always said ? It's harder said than done. To be truthful, you have always appeared to me as an innocent, pure, optimistic, child-like, vulnerable person. I also see that there's somewhere inside you that is yours only. You said that since I'm special, I deserve to know more about you than anybody else, but that somewhere is what I might not be able to touch. Frankly to say, the thing that I really want to know is how to flow with your thought and emotion, how to open the door to your trust, how to make you greater than who you are right now. It'll be such a privilege for me to know and accept that side of yours. And when I see that side, I hope I'll be the only one to be able to pull you back to the side you always have.

-As curious as everyone else, of course there's a lot of secrets from you that I really want to know. But then, now that I think about it, I'm so ridiculous. I mean...I want to explore more, but also have none of the courage to face the truth. I guess after all of the question and suspect, the only secret I've seek for is them to be shared with me by you with your own will and trust.

-I admit that I am scared to know that there's a side of you that I've never known of.

-You won't be judged. I will not judge you. Promise.

-I admit that I just want to hug you and possibly myself and tell us both that it's okay, that everyone makes mistakes, everyone has some dark sides, just don't let it win you, and let's learn how to control it, to not fear but fight against it, together.

-Trust me, I'll help you.

-It's okay if you have many faces or many masks to wear in different situations, in different group of people. I just hope when you're with me, I can see you for who you are, and you are you with your own sincere heart.

-I want to hold your hand.

-I want to hug and kiss the pain away for both you and me.

-I'm on a fight against myself.

-I don't like you making friends with gay people for the time being. Still, that doesn't mean you shouldn't. It is just my own fear and insecurity. I can not stop you from going to wherever you want to go, meeting whoever you want to meet. The truth is that now is different from the past. From what I saw (not what I knew), you didn't need to make friend with gay people in the past, you weren't that curious about being gay in the past. I can't help but think that our problems right now and how you act in the present is due to me and my behaviors, and it hurts. So in conclusion, it's not that I don't like you to make friend with other gay people, I just don't like the fact that the situation between us right now makes you want to find other people who are strangers to ask for help rather than solve it together with me or asking someone you know and trust. It's ok for you to have more friends who are gay, it may also be a good thing. It's just that until we solve our problems we're having, please focus on me more and try to find a solution to work it out with me instead of finding the answer from other sources. The answer lies within us, we just need to dig deep enough to find it.

-I hope that I can regain my trust for you. It's my desire right now.

-Please spend more time with me.

-Please take care of my heart more.

-I don't want to make you worried about me, but when you are, I really am glad. You have no idea how happy I was when you texted me that you were really worried about me when you knew I had been waiting for you outside your door for 1 hour just to see your face for less than 5 minutes. I was really really happy. At that time, I felt like I was something that's so precious to someone, and that someone wouldn't forsake me. Please love me like you're about to lose me.

-I am really happy when I'm with you. Even if there are times when I don't feel like it clearly, I still feel at ease and calm and something like "just like this is enough".

-Your smile is the most beautiful thing I've ever seen. I want to protect that smile.

-There's something I've always told you and I hope you can believe me. You're a great, magnificent, wonderful, adventurous, good-nature, adorable boy, in other word, to me you're perfect. Sometimes I don't know if I deserve you.

-Please always remember who you are and stay true to who you are.

-Believe in yourself and your feeling.

-I will make you happy. I promise.

-We can do it, we can work this out together. We're gonna be stronger than ever. All that's needed is you staying by my side.

-I am such a bad lover, aren't I ?

-I hope to make you happy and love you like a lover, be generous and forgiving and able to teach you with the hearts of parents and talk to you like a friend who is trusted and needed.

-Please be mine, only mine.

-I love you honestly, sincerely, truthfully.

Thứ bảy, ngày 26 tháng mười một năm 2011

Glass

Nói trắng ra thì...lòng nhẹ nhàng hơn hẳn sau khi biết sự thật...có điều...lại thấy lo hơn...
Không phải lo chuyện bị quá khứ ám ảnh...cái gì đã qua thì đã qua...cái mình lo là...mình sợ mình sai...
Sợ là đã làm sai cách...sợ đang làm tuột đi điều mình thực sự yêu quý...
Sợ là luôn nài nỉ vậy...sẽ tạo cảm giác bất an...
Nếu ở bên 1 người mà cho bạn cảm giác không an toàn thì bạn có muốn ở không ?
Thực sự nhiều khi không biết bản thân làm sao nữa...

Bây giờ mong rằng những nỗi sợ hồ đồ của mình là không có thực...
Sáng nay ra gặp mặt em 1 chút mà thấy em không vui...có nét gì đó lo sợ...mặt mình buồn ngủ nhưng cũng nhận ra ngay...ngủ dậy rồi vẫn bị gương mặt lo sợ của em ám ảnh...

Lòng người thì cứ như thuỷ tinh, dòm cứng cỏi vậy chứ thực ra dễ vỡ, rốt cuộc cũng chỉ là phản ánh lại thế giới, và khi để 1 ai đó chạm đến thì thể nào cũng có 1 dấu tay in lại...

Ngồi nghe nhạc của nhóm nhạc em yêu mà vẫn thấy sợ sợ...nghe trúng cái bài của nhóm đó mà cảm thấy bản thân rất thích và có ấn tượng đặc biệt quan trọng với bài đó...vậy mà g cũng thấy không an tâm...

Em vẫn thích tôi như vậy chứ...thích tôi hơn bất kì ai khác chứ ?