Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

face the music

Em không nhớ tôi nhiều....
ờ, đáng ra phải biết ngay từ đầu, cứ kì vọng làm chi.
Ngốc thật...em dễ tìm niềm vui ở ngoài mà...tôi nghĩ sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị em quên thôi.
Em cũng như những người tôi đã từng hết lòng...cho họ tất cả, để rồi khi không gặp họ lại sẵn sàng quên tôi đi.
Tôi vốn đâu có ý nghĩa gì nhỉ...
Tôi vốn vô nghĩa mà...
Chẳng qua chỉ là cố gắng đơn thuần...chứ thực ra không có gì nổi bật...
Tôi quá tầm thường...
quá tầm thường...
Tôi đã nghĩ là em khác. Em khác họ.
Có lẽ em cũng giống họ thôi...
Khốn thật...
Ít ra em vẫn cười....

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

Gomen ne...

Em thật đẹp...
Thật đấy...với tôi em thật đẹp...
Tôi đáng lẽ không nên bước vào đời em mới phải...
Tôi khiến em thay đổi nhiều quá...
Khiến em khác xưa nhiều quá...
Tôi làm cuộc đời em rối tung lên...
Tôi xin lỗi...
Tự nhiên lại càng cảm thấy quyết định chia tay em là đúng...không chỉ cân bằng lại tôi mà còn giải phóng cho em...
Em rất tuyệt em biết không...
Tôi yêu em rất nhiều...

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

Toki

Em ngốc lắm...không nhận ra tôi không nói yêu em sau khi chúc đi ngủ như thường lệ.
Là em ngốc hay tôi ngốc. Là em có cần tình yêu của tôi nữa không ?
Tôi chỉ muốn biết nếu có cơ hội để làm tôi không đau vì 1 chuyện gì đó em đã sai lầm làm thì em có nắm lấy không thôi ? Và em có thực sự biết tôi muốn nói đến chuyện gì không chứ. Tôi thì nghĩ là em biết. Không, tôi tin là em biết.
Em chỉ là không muốn sống trong cảm giác hối hận và dằn vặt. Nói tôi ác cũng đc, tôi nhẫn tâm cũng đc...nhưng nếu em chưa biết cái giá của sự hối tiếc thì em sẽ chưa biết thế nào là quan tâm thật sự, để tránh không làm người mình yêu quý tổn thương nữa.
Nói tôi vô tâm cũng đc, vì trc đây em đã có những lúc sống trong sự tiếc nuối, nhỉ, nên tôi nghĩ sự đáng sợ của cảm giác ấy em hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng giá trị thật sự của nó, tôi nghĩ em chưa dám đối diện nó.
Tôi nghĩ mình không đủ sức để dạy em đến cùng rồi.
Tôi muốn em biết là em có thể sống trong 1 thế giới đầy màu hồng, nhưng những cảm xúc tiêu cực nếu đối diện với nó sẽ khiến em mạnh mẽ hơn, sẽ khiến em yêu quý mọi thứ xung quanh hơn.
Em biết nhiều nhưng chưa hiểu nhiều.
Em còn nhỏ lắm.
Và tôi yêu em như vậy...
Nhưng khi em không thành thật với bản thân mình thì tôi không nghĩ em có thể thành thật với người khác, kể cả tôi. Tôi không thể yêu một người không thể chân thành với chính bản thân mình...
Tôi yêu em nhiều lắm, nhưng...
tôi bị đau quá nhiều rồi...
có lẽ tạm thời tôi cần thời gian nghỉ ngơi, có lẽ tôi cần thời gian để hồi phục
có lẽ em cần thời gian để học cách chân thật với bản thân...
Tôi nghĩ đến đây là được rồi...
Tôi đã yêu em hết lòng...
Cám ơn em nhiều lắm...
Tôi yêu em thật nhiều...

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

Sunao

Có những điều sau đây mình nghĩ là mình cần chân thật với bản thân:
-Mình thường hay nghĩ đến chia tay với em, vì nhiều lúc mình thật sự thấy mệt và không còn lối đi.
-Mình sợ khi chia tay rồi em sẽ quen người khác 1 cách vồ vã.
-Mình hoài nghi em không chỉ có mình mình.
-Mình biết em yêu mình, nhưng có lẽ em yêu mình vì trước tới giờ chưa có ai yêu em đến vậy, tốt với em đến vậy. Mình không nghĩ em có can đảm để buông mình ra vì sợ mất mình, nhưng cũng không thèm giữ mình trừ phi mình muốn bỏ đi.
-Mình không tốt khi hoài nghi em. Em cũng không tốt.
-Mình thật sự nghĩ không thể tiếp tục.
-Nếu em cứ tiếp tục trốn tránh con người thật của bản thân em thì mình không nghĩ chuyện có thể giải quyết được.
-Mình cần một mối quan hệ làm mình thấy an toàn, thấy dễ thở và tin tưởng.
-Mình thấy mệt mỏi.
-Mình không đủ can đảm để dứt em ra.
-Mình không đủ sức để tiếp tục.
-Mình hiện tại cần biết em làm gì, lúc nào, ở đâu, với ai, tất cả chỉ để thoả mãn 2 chữ "an tâm".
-Mình thật không tốt khi quá chân thành. Em thật không tốt khi không dám chân thật.
-Mình ước mọi chuyện dễ thở như ban đầu.
-Mình đã thấy an toàn trong quá khứ, nhưng không thoả mãn khi bị thiếu quan tâm. Giờ thì quan tâm đủ nhưng lại cảm thấy không an toàn.
-Mình nhiều khi không dám nghĩ lại chuyện kia. Không dám nhìn nhận nó.
-Mình không muốn ở trong 1 mối quan hệ mà cứ phải nghi ngờ suốt, cứ phải tìm coi người kia giấu gì mình suốt.
-Mình cảm thấy mệt quá.
-Mình không biết phải làm thế nào.
-Mình nên dừng chăng ?
-Mình chưa từng yêu ai nhiều như yêu em.
-Tình yêu mà không có lòng tin thì như xác không hồn.
-Mình muốn biết em có cảm thấy điều mình đang cảm thấy không.
-Mọi chuyện sẽ ổn chứ ?

Nagareboshi

Cũng không hiểu sao cứ phải vậy hoài...
Không hiểu sao cứ lo hoài...
Làm sao nói cho em hiểu đây...làm sao để em cảm nhận được lòng mình đây...
Làm sao nói cho em hiểu là mình thật sự vẫn cứ bị ám ảnh bởi chuyện đó, bởi suy nghĩ sợ không còn được em yêu nữa...
Làm sao để em hiểu được lòng mình...
Làm sao...
Làm sao để tốt hơn trong mắt em...làm sao để em thấy mình là không thay thế đc...
Làm sao...
Làm sao để giữ em cho mình mình thôi...Làm sao để em chỉ chịu ở bên mình mình thôi...
Cảm giác như đứa con nít...khi bất an thì cứ bám chặt lấy con gấu bông hay ba mẹ đến khi nào thấy hết sợ thì mới thả ra...
Mình hiện tại là 1 đứa con nít đang sợ...
Cứ trách sao mình sợ hoài...sao không làm mình đừng sợ nữa...
Sao dạo này thấy em cứ như có lúc hững hờ với mình...giống như có lúc mệt mỏi...
Muốn kéo em lại...muốn bảo em đừng trốn chạy nữa mà...em càng trốn chạy thì làm sao mình hiểu em được...vừa chạy theo em vừa muốn hiểu em...nhiều khi thấy mệt...
Bảo em ở lại đây với mình thôi...bảo em cứ an tâm nói ra hết cho mình...
Em đừng trốn chạy nữa mà...đừng trốn chạy suy nghĩ của bản thân nữa...đừng trốn chạy tôi nữa...
Tôi phải làm sao để em có thể nói cho tôi nghe...vì tôi không nghĩ mình có thể tiếp tục đoán mà biết như vậy nữa rồi...
Khi tôi nghi ngờ hãy nói thật lòng của em để tôi bình tâm...
Thật sự là trước giờ khi tôi bất an hay lo lắng chỉ cần em nói thật tâm mình ra tôi đều có thể bình tĩnh lại được mà...dù tốt hay xấu gì cũng vậy...
Thật sự tôi thấy rất vui khi được biết em nghĩ gì mà...
Xin hãy cho tôi biết suy nghĩ của em, thật đấy....
Em thì cứ luôn muốn người khác tin tưởng...nhưng lại đánh thức lòng nghi ngờ của tôi.
Tôi thì muốn được nói chuyện để hiểu em hơn...nhưng cũng không biết chỉ sao cho em hiểu để nói ra điều em nghĩ...
Thật sự phải làm thế nào để giải quyết được mâu thuẫn này đây...
.......
Tôi không thể để những chuyện này làm tôi không gần em được...
Tôi phải tìm cách giải quyết chúng...cùng em...
Vì tôi yêu em hơn bất cứ ai tôi từng yêu...
Tôi yêu em thật nhiều...thật lòng...