Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

face the music

Em không nhớ tôi nhiều....
ờ, đáng ra phải biết ngay từ đầu, cứ kì vọng làm chi.
Ngốc thật...em dễ tìm niềm vui ở ngoài mà...tôi nghĩ sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị em quên thôi.
Em cũng như những người tôi đã từng hết lòng...cho họ tất cả, để rồi khi không gặp họ lại sẵn sàng quên tôi đi.
Tôi vốn đâu có ý nghĩa gì nhỉ...
Tôi vốn vô nghĩa mà...
Chẳng qua chỉ là cố gắng đơn thuần...chứ thực ra không có gì nổi bật...
Tôi quá tầm thường...
quá tầm thường...
Tôi đã nghĩ là em khác. Em khác họ.
Có lẽ em cũng giống họ thôi...
Khốn thật...
Ít ra em vẫn cười....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét