Em ngốc lắm...không nhận ra tôi không nói yêu em sau khi chúc đi ngủ như thường lệ.
Là em ngốc hay tôi ngốc. Là em có cần tình yêu của tôi nữa không ?
Tôi chỉ muốn biết nếu có cơ hội để làm tôi không đau vì 1 chuyện gì đó em đã sai lầm làm thì em có nắm lấy không thôi ? Và em có thực sự biết tôi muốn nói đến chuyện gì không chứ. Tôi thì nghĩ là em biết. Không, tôi tin là em biết.
Em chỉ là không muốn sống trong cảm giác hối hận và dằn vặt. Nói tôi ác cũng đc, tôi nhẫn tâm cũng đc...nhưng nếu em chưa biết cái giá của sự hối tiếc thì em sẽ chưa biết thế nào là quan tâm thật sự, để tránh không làm người mình yêu quý tổn thương nữa.
Nói tôi vô tâm cũng đc, vì trc đây em đã có những lúc sống trong sự tiếc nuối, nhỉ, nên tôi nghĩ sự đáng sợ của cảm giác ấy em hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng giá trị thật sự của nó, tôi nghĩ em chưa dám đối diện nó.
Tôi nghĩ mình không đủ sức để dạy em đến cùng rồi.
Tôi muốn em biết là em có thể sống trong 1 thế giới đầy màu hồng, nhưng những cảm xúc tiêu cực nếu đối diện với nó sẽ khiến em mạnh mẽ hơn, sẽ khiến em yêu quý mọi thứ xung quanh hơn.
Em biết nhiều nhưng chưa hiểu nhiều.
Em còn nhỏ lắm.
Và tôi yêu em như vậy...
Nhưng khi em không thành thật với bản thân mình thì tôi không nghĩ em có thể thành thật với người khác, kể cả tôi. Tôi không thể yêu một người không thể chân thành với chính bản thân mình...
Tôi yêu em nhiều lắm, nhưng...
tôi bị đau quá nhiều rồi...
có lẽ tạm thời tôi cần thời gian nghỉ ngơi, có lẽ tôi cần thời gian để hồi phục
có lẽ em cần thời gian để học cách chân thật với bản thân...
Tôi nghĩ đến đây là được rồi...
Tôi đã yêu em hết lòng...
Cám ơn em nhiều lắm...
Tôi yêu em thật nhiều...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét