Có cảm giác đang bị hỏng hóc bên trong...
Nặng lòng quá...
Sao mà những người mình yêu hay dành tình cảm cho luôn không cho mình biết suy nghĩ của họ nhỉ...Mình không đáng tin sao ? Mình không thích hợp sao ?
Cứ tưởng em sẽ khác những người đó, mà em cũng như họ. Em không cho tôi biết gì cả. Cảm thấy trong lòng đang chết đi 1 chút.
Đành rằng người yêu của nhau thì nên làm hết sức để cho nhau vui vẻ. Nhưng mà...đâu phải lúc nào cũng có thể vui được...khi đó thì điều tối thiểu nhất có thể làm là thành chỗ dựa cho người kia chứ.
Em có bao giờ dựa vào tôi khi em thấy rối bời, khi em thấy mông lung chưa ?
Có cảm giác như mình là 1 thứ đồ chơi. Ngoài chơi vui ra thì không để làm gì khác.
Nếu cứ nghĩ nói ra không thay đổi được gì, thì tôi xuất hiện bên em với mục đích gì ?
Chả phải người yêu của nhau thì sẽ chia sẻ cho nhau để giúp bản thân biết mình không cô độc à ?
Em có bao giờ thấy cô độc từ khi quen tôi không, còn tôi, sao kể từ khi quen em mà cảm giác 1 mình đó vẫn còn. Cả thể xác lẫn tinh thần.
Không muốn gặp em nếu gặp rồi mọi chuyện không cải thiện mà lại quay về như cũ.
Dù sao cũng đã nghĩ thật nhiều hướng trong đầu và thấy hướng nào cũng bế tắc như vậy.
Tức. Mà chẳng làm gì được.
Tức muốn khóc. Vì chẳng làm gì được nên chỉ biết khóc thôi. Dù có sa đoạ, có làm gì thì cái cảm giác rỗng và cô đơn đó nó vẫn bủa vây sau đó. Vậy nên, khóc chắc là tốt nhất.
Đòi hỏi được chia sẻ là quá đáng sao ? Sao tôi phải đòi hỏi trong khi người yêu thì cần thiết phải chia sẻ cho nhau chứ ?
Thấy mệt mỏi.
Em có hiểu được lòng tôi không nếu tôi hét lớn cảm nhận của tôi, hay tôi nói chỉ đủ để 1 mình em nghe thấy...
Có cảm tưởng dù nói thế nào vẫn không chạm được tới em....
Muốn khóc hay mặc kệ em....vì tôi mệt quá rồi...
Có bao giờ em biết không ?
Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012
Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012
Sky
Thực ra thì cũng đã định sẽ vứt xó cái blog này rồi. Nhưng có nhiều vấn đề quá...
Coi như là 1 cái blog để lảm nhảm khác nữa vậy.
Sou...Hajimemashou !
Có cảm giác đang bế tắc...
Vớ vẩn, có lúc nào mà không cảm thấy như vậy.
Tự hỏi thứ blog này sẽ có ai đọc. Lúc nào mình cũng vậy, luôn ghi ghi chép chép lại cảm xúc với cái ảo tưởng 1 ngày nào đó, vô tình người cần được đọc sẽ đọc, rồi người ta hiểu lòng mình, tự dưng lúc đó thấy đau, nhưng có cảm giác như được giải toả. Tựa tựa như sự cứu rỗi vậy. Mà thực tế thì...có đâu. Hồi đó ghi 44 trang tự kỉ này nọ vì thằng Duy, rốt cuộc cũng đưa cho có con Chim, mà nó còn nói sến với chả thèm dòm, mà nó là đứa quan tâm chuyện mình với thằng Duy nhất ấy, dù nó là bồ thằng Ngốc tử kia :"))).
Hồi thích Vũ cũng ghi sướt mướt sến súa ra :")). *ờ, mà vừa type đến tên hắn thì bị hắn gọi :")), linh gớm*. Ờ...tên này thì...cũng không muốn nói nhiều...đơn giản vì càng ngày càng không ưa cái sự màu mè của hắn :")).
Còn em...ờ...em là người duy nhất *chắc là duy nhất nhỉ* biết được cái blog này của tôi. Cơ mà cũng không nghĩ em sẽ để ý nó. Em chắc sẽ không thấy những gì tôi viết trên này đâu nhỉ. Thế nên, cứ viết vậy...
Đang nghe Tsubasa wo Kudasai...muốn bay đi đâu đó bình yên quá.
Hình như mất cái khả năng bày tỏ hay chia sẻ cảm xúc cho người khác biết rồi. Dạo này chuyện tình cảm của mình hình như chỉ có mình mình biết, con Chim thì ít gặp hơn rồi, 27 cũng hông đi chơi với nó nữa, con gái thì cũng bận bịu với đủ thứ chuyện, Kei-chan thì...đã thôi tâm sự thể loại này từ hồi lớp 9 sau khi thích Trí, Joein thì dạo này toàn fangirl fanboy là chính :")), Shu nữa, cả bà kia nữa. Hình như mình thay đổi thật rồi. Hình như sợ bị người khác nhìn thấy ruột gan mình thì phải...hay là sợ bị đánh giá...Uh...chắc vậy.
Dạo này cũng không vui với em. Không hẳn là không vui, nhưng có nhiều thứ trong đầu mà không thể nói ra. Không thể chia sẻ với em, có cảm giác nói ra em sẽ khó chịu, hoặc là buồn hoặc là bực. Thôi thì giữ trong lòng.
Không thích nhìn cách em đối xử với mình sau đó nhìn lại cách em đối xử với bạn của em. Ờ, thì mình không bình thường, ờ, thì mình thích em. Bản thân biết vậy là không sai, nhưng người khác nghĩ vậy là không đúng, mà những người khác này là những người có "quyền lực" nên...nếu muốn sống còn thì phải thậm thụt như ăn trộm. Em cũng ngại. Đi với mình thì bị hỏi lí do không biết bịa làm sao. Cũng buồn...mà chịu chứ sao giờ...
Thấy ghen tức với bạn của em. Có phải không thấy em vì mình mà làm nhiều chuyện đâu, nhưng mà...vẫn thấy thiếu gì đó. Em có thể đi với bạn mà không hề nao núng. Bạn của em có thể làm em cười thật vui. Mình thì....có em nhưng có gì nữa ? Sao lâu lâu quan sát lại nhận thức được rằng..."hình như em không cần mình.". Sao em lại cần mình ? Trước khi quen mình, em vẫn vui vẻ, trước khi quen mình, em cũng được nhiều người thích. Em vốn dĩ rất tuyệt mà...Còn mình, lại than vãn, lại mệt mỏi, cái bản mặt lúc nào cũng làm như cần được an ủi quan tâm. Chết tiệt, chỉ toàn play the victim thôi sao ? Người như mình thì ai yêu được chứ ?
Bản thân cô đơn lắm. Có thể xã giao được, nhưng để nói chuyện hồ hởi rồi dễ tạo ấn tượng tốt cho người khác thì không. Trong trường nhìn thấy Vũ cứ se sua, được mấy đứa năm 1 í ới theo thì khó chịu, ừ, thì ghen. Vì mình chẳng hiểu sao lại có thể thích chơi với hắn. Mà nói người có ngẫm lại mình...vì Vũ tốt, Vũ hài, Vũ đối xử với ai cũng hồ hởi, thân quen, cũng hết lòng. Mình thì không. Không phải ai cũng có thể thấy được tấm lòng của mình thế nào. Cái gì mình cũng giữ cho bản thân, cái kiểu sống khép kín đáng ghét. Đáng ghét hơn nữa là mình cảm thấy không cần thiết phải thay đổi. Chắc tại thấy không hợp với bản chất ?
Tự hỏi nếu mình đột ngột biến mất, 1 thời gian ngắn thôi, ai sẽ nhớ mình ? Chắc chẳng có ai đâu nhỉ ?
Ừ...thì mình cô đơn vậy đó...nghĩ lại từ hồi tiểu học đến nay, vốn dĩ bản thân đã không thể thân thiết được với nhiều người.
Em...lại đi với bạn. Ừ thì là chuyện công việc...ừ thì nhóm cos lâu rồi em mới gặp, lại sắp diễn nữa...Ừ thì...tìm đủ thứ lí do để biện hộ cho em, để không giận em, cơ mà sao thấy chán chường. Em chắc không hiểu đâu. Em có nhiều bạn, em dễ tìm niềm vui xung quanh. Mình chẳng có ai.
...Không hẳn là không có, mà là vì muốn dành thời gian bên cạnh em mà đã tự nguyện để bản thân ra rìa những người khác thôi...
Kệ xác nó đi. Bản thân ích kỉ thôi.
Nếu cảm xúc hay tính cách của bản thân như 1 chương trình, chắc đã delete rồi reinstall 1 cái khác tốt hơn và sáng sủa hơn rồi.
Đơn giản là mình tự nguyện chọn ở bên em, và để những người khác vào 1 góc trong trái tim mình. Mình đã chọn. Dù có đúng hay sai gì thì...hối hận cũng đâu làm được gì.
Em muốn mình vui. Nhưng em đâu biết niềm vui của mình chính là được độc chiếm em. Là khiến em lúc nào cũng trong trái tim nghĩ đến mình, dành tình cảm và ưu tiên cho mình, bất kể người khác. Nói thì nói thế chứ, cái mong muốn ích kỉ đó sẽ như nhà tù trói buộc em. Nên thôi vậy...1 mình mình chịu đựng sự ích kỉ của bản thân còn hơn. Không thể làm em buồn với đau khổ được.
Nhưng thật sự...mong lắm 1 người như vậy...1 người có thể là CỦA MÌNH, 1 người dành thời gian để nghe mình chia sẻ, 1 người biết nói những gì cần nói khi mình yếu lòng, 1 người yêu mình như mình yêu người đó, quan tâm tới mình, thành thật với mình.
Là ích kỉ thôi...chẳng qua là không muốn cô đơn như thế này nữa.
Bản thân đáng ghét.
Muốn bay đến chỗ nào bình yên.
Coi như là 1 cái blog để lảm nhảm khác nữa vậy.
Sou...Hajimemashou !
Có cảm giác đang bế tắc...
Vớ vẩn, có lúc nào mà không cảm thấy như vậy.
Tự hỏi thứ blog này sẽ có ai đọc. Lúc nào mình cũng vậy, luôn ghi ghi chép chép lại cảm xúc với cái ảo tưởng 1 ngày nào đó, vô tình người cần được đọc sẽ đọc, rồi người ta hiểu lòng mình, tự dưng lúc đó thấy đau, nhưng có cảm giác như được giải toả. Tựa tựa như sự cứu rỗi vậy. Mà thực tế thì...có đâu. Hồi đó ghi 44 trang tự kỉ này nọ vì thằng Duy, rốt cuộc cũng đưa cho có con Chim, mà nó còn nói sến với chả thèm dòm, mà nó là đứa quan tâm chuyện mình với thằng Duy nhất ấy, dù nó là bồ thằng Ngốc tử kia :"))).
Hồi thích Vũ cũng ghi sướt mướt sến súa ra :")). *ờ, mà vừa type đến tên hắn thì bị hắn gọi :")), linh gớm*. Ờ...tên này thì...cũng không muốn nói nhiều...đơn giản vì càng ngày càng không ưa cái sự màu mè của hắn :")).
Còn em...ờ...em là người duy nhất *chắc là duy nhất nhỉ* biết được cái blog này của tôi. Cơ mà cũng không nghĩ em sẽ để ý nó. Em chắc sẽ không thấy những gì tôi viết trên này đâu nhỉ. Thế nên, cứ viết vậy...
Đang nghe Tsubasa wo Kudasai...muốn bay đi đâu đó bình yên quá.
Hình như mất cái khả năng bày tỏ hay chia sẻ cảm xúc cho người khác biết rồi. Dạo này chuyện tình cảm của mình hình như chỉ có mình mình biết, con Chim thì ít gặp hơn rồi, 27 cũng hông đi chơi với nó nữa, con gái thì cũng bận bịu với đủ thứ chuyện, Kei-chan thì...đã thôi tâm sự thể loại này từ hồi lớp 9 sau khi thích Trí, Joein thì dạo này toàn fangirl fanboy là chính :")), Shu nữa, cả bà kia nữa. Hình như mình thay đổi thật rồi. Hình như sợ bị người khác nhìn thấy ruột gan mình thì phải...hay là sợ bị đánh giá...Uh...chắc vậy.
Dạo này cũng không vui với em. Không hẳn là không vui, nhưng có nhiều thứ trong đầu mà không thể nói ra. Không thể chia sẻ với em, có cảm giác nói ra em sẽ khó chịu, hoặc là buồn hoặc là bực. Thôi thì giữ trong lòng.
Không thích nhìn cách em đối xử với mình sau đó nhìn lại cách em đối xử với bạn của em. Ờ, thì mình không bình thường, ờ, thì mình thích em. Bản thân biết vậy là không sai, nhưng người khác nghĩ vậy là không đúng, mà những người khác này là những người có "quyền lực" nên...nếu muốn sống còn thì phải thậm thụt như ăn trộm. Em cũng ngại. Đi với mình thì bị hỏi lí do không biết bịa làm sao. Cũng buồn...mà chịu chứ sao giờ...
Thấy ghen tức với bạn của em. Có phải không thấy em vì mình mà làm nhiều chuyện đâu, nhưng mà...vẫn thấy thiếu gì đó. Em có thể đi với bạn mà không hề nao núng. Bạn của em có thể làm em cười thật vui. Mình thì....có em nhưng có gì nữa ? Sao lâu lâu quan sát lại nhận thức được rằng..."hình như em không cần mình.". Sao em lại cần mình ? Trước khi quen mình, em vẫn vui vẻ, trước khi quen mình, em cũng được nhiều người thích. Em vốn dĩ rất tuyệt mà...Còn mình, lại than vãn, lại mệt mỏi, cái bản mặt lúc nào cũng làm như cần được an ủi quan tâm. Chết tiệt, chỉ toàn play the victim thôi sao ? Người như mình thì ai yêu được chứ ?
Bản thân cô đơn lắm. Có thể xã giao được, nhưng để nói chuyện hồ hởi rồi dễ tạo ấn tượng tốt cho người khác thì không. Trong trường nhìn thấy Vũ cứ se sua, được mấy đứa năm 1 í ới theo thì khó chịu, ừ, thì ghen. Vì mình chẳng hiểu sao lại có thể thích chơi với hắn. Mà nói người có ngẫm lại mình...vì Vũ tốt, Vũ hài, Vũ đối xử với ai cũng hồ hởi, thân quen, cũng hết lòng. Mình thì không. Không phải ai cũng có thể thấy được tấm lòng của mình thế nào. Cái gì mình cũng giữ cho bản thân, cái kiểu sống khép kín đáng ghét. Đáng ghét hơn nữa là mình cảm thấy không cần thiết phải thay đổi. Chắc tại thấy không hợp với bản chất ?
Tự hỏi nếu mình đột ngột biến mất, 1 thời gian ngắn thôi, ai sẽ nhớ mình ? Chắc chẳng có ai đâu nhỉ ?
Ừ...thì mình cô đơn vậy đó...nghĩ lại từ hồi tiểu học đến nay, vốn dĩ bản thân đã không thể thân thiết được với nhiều người.
Em...lại đi với bạn. Ừ thì là chuyện công việc...ừ thì nhóm cos lâu rồi em mới gặp, lại sắp diễn nữa...Ừ thì...tìm đủ thứ lí do để biện hộ cho em, để không giận em, cơ mà sao thấy chán chường. Em chắc không hiểu đâu. Em có nhiều bạn, em dễ tìm niềm vui xung quanh. Mình chẳng có ai.
...Không hẳn là không có, mà là vì muốn dành thời gian bên cạnh em mà đã tự nguyện để bản thân ra rìa những người khác thôi...
Kệ xác nó đi. Bản thân ích kỉ thôi.
Nếu cảm xúc hay tính cách của bản thân như 1 chương trình, chắc đã delete rồi reinstall 1 cái khác tốt hơn và sáng sủa hơn rồi.
Đơn giản là mình tự nguyện chọn ở bên em, và để những người khác vào 1 góc trong trái tim mình. Mình đã chọn. Dù có đúng hay sai gì thì...hối hận cũng đâu làm được gì.
Em muốn mình vui. Nhưng em đâu biết niềm vui của mình chính là được độc chiếm em. Là khiến em lúc nào cũng trong trái tim nghĩ đến mình, dành tình cảm và ưu tiên cho mình, bất kể người khác. Nói thì nói thế chứ, cái mong muốn ích kỉ đó sẽ như nhà tù trói buộc em. Nên thôi vậy...1 mình mình chịu đựng sự ích kỉ của bản thân còn hơn. Không thể làm em buồn với đau khổ được.
Nhưng thật sự...mong lắm 1 người như vậy...1 người có thể là CỦA MÌNH, 1 người dành thời gian để nghe mình chia sẻ, 1 người biết nói những gì cần nói khi mình yếu lòng, 1 người yêu mình như mình yêu người đó, quan tâm tới mình, thành thật với mình.
Là ích kỉ thôi...chẳng qua là không muốn cô đơn như thế này nữa.
Bản thân đáng ghét.
Muốn bay đến chỗ nào bình yên.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)