Có cảm giác đang bị hỏng hóc bên trong...
Nặng lòng quá...
Sao mà những người mình yêu hay dành tình cảm cho luôn không cho mình biết suy nghĩ của họ nhỉ...Mình không đáng tin sao ? Mình không thích hợp sao ?
Cứ tưởng em sẽ khác những người đó, mà em cũng như họ. Em không cho tôi biết gì cả. Cảm thấy trong lòng đang chết đi 1 chút.
Đành rằng người yêu của nhau thì nên làm hết sức để cho nhau vui vẻ. Nhưng mà...đâu phải lúc nào cũng có thể vui được...khi đó thì điều tối thiểu nhất có thể làm là thành chỗ dựa cho người kia chứ.
Em có bao giờ dựa vào tôi khi em thấy rối bời, khi em thấy mông lung chưa ?
Có cảm giác như mình là 1 thứ đồ chơi. Ngoài chơi vui ra thì không để làm gì khác.
Nếu cứ nghĩ nói ra không thay đổi được gì, thì tôi xuất hiện bên em với mục đích gì ?
Chả phải người yêu của nhau thì sẽ chia sẻ cho nhau để giúp bản thân biết mình không cô độc à ?
Em có bao giờ thấy cô độc từ khi quen tôi không, còn tôi, sao kể từ khi quen em mà cảm giác 1 mình đó vẫn còn. Cả thể xác lẫn tinh thần.
Không muốn gặp em nếu gặp rồi mọi chuyện không cải thiện mà lại quay về như cũ.
Dù sao cũng đã nghĩ thật nhiều hướng trong đầu và thấy hướng nào cũng bế tắc như vậy.
Tức. Mà chẳng làm gì được.
Tức muốn khóc. Vì chẳng làm gì được nên chỉ biết khóc thôi. Dù có sa đoạ, có làm gì thì cái cảm giác rỗng và cô đơn đó nó vẫn bủa vây sau đó. Vậy nên, khóc chắc là tốt nhất.
Đòi hỏi được chia sẻ là quá đáng sao ? Sao tôi phải đòi hỏi trong khi người yêu thì cần thiết phải chia sẻ cho nhau chứ ?
Thấy mệt mỏi.
Em có hiểu được lòng tôi không nếu tôi hét lớn cảm nhận của tôi, hay tôi nói chỉ đủ để 1 mình em nghe thấy...
Có cảm tưởng dù nói thế nào vẫn không chạm được tới em....
Muốn khóc hay mặc kệ em....vì tôi mệt quá rồi...
Có bao giờ em biết không ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét