Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

Zetsubou

Thấy mệt mỏi.
Cũng không nghĩ là sẽ đến lúc dùng lại blog này...
Thấy chán...thấy nản...
Cũng chả biết được bao lâu nữa.
Từ nhỏ đã "được" tập cho là những thứ mình muốn phải có lí do chính đáng...thành ra nó đồng nghĩa với việc có những chuyện dù mình muốn đến đâu cũng có lẽ sẽ không có được...vì không có lí do chính đáng.
Anh muốn gặp riêng em, khó đến vậy sao ?
Âu cũng là lỗi tại mình, thì tự gây ra chuyện mà...
Mình ghét bản thân mình, thiệt yếu đuối và bi luỵ.
Có phải anh không muốn đi chung khi em đi với bạn của em đâu. Đều là bạn của 2 đứa cả...nhưng mà...đi chơi riêng nó khác chứ. Anh hẹn hò với em mà.
Cũng biết là em cũng hiểu chuyện, mà sợ nhà em làm khó em hơn, nên dù muốn thế nào, dù biết trước câu trả lời mỗi khi rủ em đi chơi là "Sao đi...", cũng không tránh khỏi 1 nỗi kì vọng nhỏ nhoi là em sẽ đồng ý, để rồi kì vọng vỡ tan và anh lại thấy...
đau.
Thôi thì...anh đành làm vậy, đành giấu lòng mình lai, đành đem cái kì vọng của bản thân dần cho nhừ tử để nó chuyển thành tuyệt vọng. Có vậy, chắc anh mới không bị tổn thương được nữa.
Anh sẽ dằn tim mình xuống, đeo mặt nạ cười để giảm bớt gánh nặng cho em.
Lòng của anh, anh giấu cho riêng mình anh được rồi.
Dù vậy, anh cũng thật sự muốn khóc quá à.
Sao sống thật với bản thân mình khó vậy ?
Sao người ta ác vậy ?
Anh cảm thấy chán nản quá với cảnh những người không hiểu mình cứ bắt mình làm theo ý họ rồi...
Anh thấy mệt quá rồi.