Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2012

Don't Speak

À...có vẻ như điều anh lo sợ đã đúng...
Điều anh lo sợ nhất...
Nè...dù người đó nói không phải lỗi của anh nhưng anh vẫn cảm thấy anh có lỗi...
Tại anh ích kỉ phải không ?
Anh nghĩ là em thế này, trong khi thật sự suy nghĩ của em không giống thế...
Em vì anh mà làm nhiều thứ, có lẽ trong đó có cả những thứ em không thích, đúng hông ?
Anh xin lỗi...
Ngay từ đầu anh đã biết anh và em có lẽ khó hoà hợp...nhưng anh hồi đó vẫn nghĩ mình làm được, vẫn sẽ dùng sự quan tâm để chỉnh cho chúng ta hợp nhau...
Anh sai rồi hả ?
Em lúc nào cũng im lặng nhường anh, ah...
Anh xin lỗi vì đã ích kỉ...
Em...
Em có thật sự yêu anh không ?
Anh nghĩ câu hỏi đó không cần trả lời.
Ừ thì anh biết là em yêu anh mà...
mà anh không biết...liệu em có vì anh mà chịu nhiều thứ quá không ?
Vậy thì 2 đứa mình không nên quen nhau hả...
Anh nghĩ anh biết sự thật rồi...chuyện xảy ra vào mùa hè vừa rồi...
Anh xin lỗi...
Hẳn em chịu đựng anh nhiều thứ lắm nên mới làm như thế....
Anh ích kỉ, chỉ biết bao bọc bản thân mình thôi, em lại khác...
Anh xin lỗi...
Xin lỗi...
Sau sinh nhật em anh sẽ biết sự thật nhỉ...
Anh ích kỉ ghê, sinh nhật em sắp tới mà anh cũng chỉ nghĩ tới tâm trạng mình khi biết sự thật là thế nào...
Anh lí trí 1 chút thì hay nhỉ...
Người đâu cảm tính quá...
Em có hạnh phúc khi bên anh không ?
Em có là chính mình khi bên anh không ?
Em ghét anh lắm sao ?
Em có còn yêu anh không...?
Thực sự thì anh không nghĩ sau khi biết chuyện anh sẽ làm được gì...
Nè, anh có bao giờ giỏi trong việc ứng phó những sự việc thế này đâu...
Anh tệ quá à...
Anh muốn khóc quá à...
Tại vì bây giờ không biết phải làm gì nữa hết...
Sau sinh nhật em là tới ngày 1 năm rưỡi quen nhau của tụi mình nhỉ...
1 năm rưỡi...chắc cũng đủ rồi...
Anh xin lỗi...